Tại sao miền tây nghèo

Làm gì xóa đói nghèo ở Miền Tây?

Chụp lại hình ảnh,

Nhiều gia đình miền Tây Nam bộ nghèo từ đời này sang đời khác

Hiện nay, các huyện ngoài thành phố các tỉnh đồng bằng sông Cửu long đang có xu hướng quyền sở hữu ruộng đất tâp trung vào một số ít người gọi là tầng lớp địa chủ mới, đa số người nông dân nghèo ở đây sinh nhai bằng cách thuê ruộng lại làm dạng nộp tô hoặc làm thuê trực tiếp cho họ.

Chính phủ Việt Nam cũng có nhiều chương trình xòa đói giảm nghèo, tuy nhiên sự ràng buộc về quy định, tiêu chí khắt khe cộng với sự cứng nhắc của chính quyền địa phương dẫn đến trường hợp đáng tiếc như giết người, tự tử đã xảy ra.

Hơn nữa các chương trình trên chỉ mang tính tức thời, xóa đói thì có nhưng giảm nghèo thì chưa thể đối với tầng lớp nông dân nghèo Miền Tây.

Hơn hai chục năm trở lại đây vùng quê Miền Tây càng ngày có ít nhiều thay đổi tích cực.

Xóa đói giảm nghèo thiết thực, hiệu quả có được chính nhờ những người cô gái hiếu thảo, tự nguyện làm những nghề gọi là “tệ nạn xã hội” hay mại dâm trên khắp vùng miền, những" khu đèn đỏ" nước lân cận hoặc chấp nhận lấy chồng các nước như Đài Loan, Hàn Quốc, Mã Lai... để có cơ hội, thu nhập cao hơn bình thường giúp đỡ gia đình.

Rất nhiều cô gái đi “hành nghề” giúp được bố mẹ già, tưởng chừng cả đời ở nhà lá, nay được ở nhà xây ấm áp, những đứa em trai có điều kiện học hành đến nơi đến chốn, thành người có ích cho xã hội.

'Đánh đổi'

Không ít những người cô gái đó không may trả giá cho sự hiếu thảo của mình bằng phải vào trại phục hồi nhân phẩm, đồng nghĩa là gia đình của mình hết cơ hội, những đứa em phải bỏ học đi bán vé số, nghề đang thịnh hành của các trẻ em Miền Tây để cùng tồn tại với gia đình.

Một cô gái hành nghề tại Campuchia, ngồi lồng kính trong các khách sạn, nơi hầu hết là những cô gái Miền Tây ngồi chờ khách làng chơi lựa chọn, tâm sự: "Làm nghề bên này mỗi lần "đi khách" ít tiền hơn bên nước mình, nhưng nhiều lượt khách hơn, tiền làm được gởi về giúp đỡ gia đình ổn định, và quan trọng hơn là không bị công an 'bố'."

Nhiều người có cuộc sống may mắn hơn thì cho rằng những lý lẽ trên là sự ngụy biện, nhưng chưa một ai chỉ ra được giải pháp hữu hiệu nào để các cô gái đó giúp đỡ gia đình, vượt qua số phận nghèo khổ từ đời này sang đời nọ.

Đạo lý “Nghèo cho sạch, rách cho thơm” cũng chỉ duy trì các gia đình nông dân Miền Tây nghèo nàn từ thế hệ này sang thế hệ khác mà thôi.

Một số quan chức lấy việc dạy nghề, đi làm những khu chế xuất của một số người cho là gương mẫu, coi thu nhập mại dâm hơn những người bình thường là không lương thiện.

Nhưng việc làm đó, mức thu nhập đó hiện tại ở Việt Nam có đủ giúp được gia đình của các cô gái vượt qua khó khăn nghèo nàn không?

Hơn nữa trong bối cảnh đất nước hiện nay không dành cho những người nông dân nông thôn đến tuổi già một quyền lợi phúc lợi hay thu nhập lương hưu nào, thì sẽ họ tồn tại ra sao?

Hay chăng cuộc sống hưởng thụ giàu sang, quyền hạn của những người đương quyền đang dần vô cảm, nên có suy nghĩ quá đơn giản với cộng đồng?

Nhan nhản trên báo chí Việt Nam vùi dập, chê bai, phê phán các cô gái đó, cho là lối sống nhục nhã, vô đạo đức chứ không chia sẻ số phận của họ, khó khăn của gia đình họ. Thậm chí lấy vài điển hình xấu cá biệt áp đặt cho tất cả những ai rơi vào hoàn cảnh này.

Không ai giúp được rất nhiều gia đình nông dân nghèo vùng quê Miền Tây thay đổi cuộc sống tốt hơn trừ chính bản thân của những người con gái trong gia đình tự nguyện "hành nghề" tủi nhục, thầm lặng.

Tương lai của các trẻ em những nơi đó hoàn toàn phụ thuộc vào hành động của các người chị, chấp nhận một cuộc sống phũ phàng, xã hội chà đạp để có thể cho các em mình cơ hội nên người.

Sứ mạng xóa đói giảm nghèo ở Miền Tây hiện tại, việc mà chính phủ chưa thể làm được thì chính số phận nghiệt ngã của những người cô gái Miền Tây đã và đang làm được.

Nên chăng phải xem lại việc chấp thuận công khai nghề mại dâm đem lại lợi ích thiết thực cho xã hội, cho người nghèo tại Việt nam. Tồn tại vĩnh viễn sự lén lút kéo theo tồn tại các hình thức bảo kê bất ổn xã hội và các hệ lụy ăn theo khác nguy hại cho cộng đồng.

Bài thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của người viết, một độc giả BBC Tiếng Việt từ Hà Nội.

[VÌ SAO NÔNG DÂN NGHÈO - KHI NGƯỜI MIỀN TÂY TỰ CỨU MÌNH] Trong hội nghị năm vừa rồi, khi được hỏi về giải pháp để giải quyết những vấn nạn của người làm nông nghiệp, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đề xuất một điều ai cũng đã làm từ lâu. “Đã đến lúc nông dân của chúng ta phải cứu mình trước khi đòi hỏi Nhà nước cứu mình.”

Trước tiên, hãy tự hỏi vì sao nông dân Việt Nam và nhất là ở miền Tây nghèo. Là một nước nông nghiệp, đây là một sự nghịch lý không ai muốn giải đáp. Vậy nguyên nhân là gì. Có rất nhiều nhưng sau đây có lẽ là chính.

1. KHÔNG CÓ TƯ HỮU - Nếu bạn chưa biết, người nông dân ở đất nước này không được quyền sở hữu đất đai của mình và điều này tạo ra vô số vấn đề. Họ không thể an tâm đầu tư lâu dài khi lo sợ sẽ bị dính quy hoạch và đề bù với giá rẻ mạt. Khi mang thế chấp vay vốn, của cải đó chỉ được định giá ở mức siêu thấp. Khi nông dân xứ khác nhìn giá trị tài sản mình tăng theo thời gian thì những nông dân chúng ta đang bị trói lại. Vậy lỗi ở đây là do họ hay người áp dụng chính sách.

2. QUY ĐỊNH RƯỜM RÀ - Ở đây xin không nói đầy đủ vì thời lượng có giới hạn. Quy định trồng trọt ở đất nước này vô cùng khó hiểu và quái dị. Ví dụ, khu vực A được nhà nước hoạch định là chỉ trồng lúa thì người nông dân chỉ được làm như vậy.  Không được đào ao nuôi vịt hoặc trồng thanh long. Nếu vi phạm thì sẽ bị cưỡng chế. Nếu muốn thay đổi hay làm gì thì điều đầu tiên phải làm là báo cáo và xin giấy phép ở địa phương. Người nông dân tuy canh tác trên đất của mình nhưng chưa bao giờ có tự do quyết định mà chỉ làm theo khuôn khổ. Chính sự rườm rà này đã cướp đi tính linh hoạt của nông nghiệp. Người nông dân nào muốn vậy.

3. CHÍNH SÁCH GIÁO DỤC - Nếu bạn đi ăn ở các hàng quán tại Sài Gòn hay bất cứ thành phố nào ở miền Đông thì xác suất cao sẽ gặp người phục vụ quê miền Tây, nó gần như một quy luật. Không chỉ vậy, nếu đi mát xa hay các cơ sở nhạy cảm thì tình trạng cũng tương tự. Có bao giờ bạn hỏi vì sao lại như vậy. Vì không được ăn học đến nơi đến chốn nên đó là cách mưu sinh duy nhất của họ. Tỷ lệ nghỉ học ở miền Tây hiện tại cao nhất nước. Trẻ em trong các gia đình nghèo không đủ tiền đi học, cho nên cha mẹ cho nghỉ để phụ gia đình. Một đất nước với đa số dân ở nông thôn nhưng lại bị lãng quên hoàn toàn. Vậy lỗi của họ vì đã nghỉ học hay vì người điều hành đã không tạo điều kiện.

Cho nên đừng kêu người nông dân phải tự lực trong khi họ đã làm để mọi cách để tồn tại. Trên khắp đường phố ở thành thị là những quán cóc hoặc xe bán hàng rong của những người bỏ quê xa ruộng để mưu sinh kiếm sống. Các thanh niên nông thôn đã bỏ ruộng và quê để làm công nhân với đồng lương chỉ đủ sống qua ngày. Các gia đình nào có con gái thì gả cho Đài Loan Hàn Quốc và coi đó là cách mưu sinh. 

Họ đã quá mệt và cố gánh chịu bao khổ cực ở đất nước này. Nỗ lực thoát nghèo cần sự tự giác của dân nhưng phải có cơ chế của chính phủ chiếm phần lớn. Ngưng đổ lỗi. Nếu không thì đừng bắt họ đóng thuế, đừng bắt họ bỏ công sức để rồi không nhận được gì. 

Nông dân đã từ lâu đã tự cứu mình, đã đến lúc chính phủ làm nhiệm vụ và cứu họ. [20.3.2020]

Video liên quan

Chủ Đề